•Mưa Ngâu•

Mưa lất phất, ngấm vào lòng tôi...

Broken glass
[info]bubble_summer

 

CHIẾC GƯƠNG VỠ

 

~*~

 

Một chiếc gương vỡ…

dù có hàn gắn thế nào…

thì cũng không còn là chiếc gương đó nữa.

 

 

~*~

 

 

Tự dưng hôm nay muốn ghi một vài điều.

 

 

Tôi tự hỏi phải chăng mình rất tồi tệ? Nếu không phải thế thì tại sao mẹ lại bênh một người ngoài hơn con gái mình chứ. Okie, mẹ bảo tôi làm lành với nó. Nếu như mẹ hàn gắn được một tấm gương vỡ thì con sẽ làm vậy. Tấm gương dù có hàn gắn như thế nào thì cũng đã có vết đứt, mãi mãi không bao giờ nguyên vẹn như ban đầu nữa, mẹ có hiểu không? Đôi khi tôi cũng thấy hối tiếc lắm chứ, hối tiếc vì những ngây ngô và dại dột của mình. Nhưng nhờ vậy, tôi mới phát hiện ra nhiều thứ và trưởng thành hơn nhiều. Tại sao mẹ không bao giờ tôn trọng quyết định của tôi cả?

 

 

Cô bạn của tôi, cô bạn mà hồi đó tôi đã dành trọn lòng yêu quý. Tôi chưa từng trách bạn, thậm chí phần tình cảm tôi dành cho bạn vẫn nguyên vẹn như thuở ban đầu. Nhưng tình bạn vốn không thể dựa trên những thứ đó để tồn tại. Tình bạn không cho phép sự dối trá và lòng nghi ngại. Vì chỉ cần một tí chút thôi cũng đủ giết chết nó rồi. Tôi hiểu rõ điều đó nên tôi đã quyết định từ bỏ. Mặc dù nhiều người ngăn cản nhưng tôi vẫn cương quyết làm vậy. Bởi vì, tôi hiểu rõ mình cần gì và nên làm thế nào.

 

 

Nếu như tôi lạnh lùng, tôi sẽ chẳng cần làm như vậy. Nếu không quan tâm thì tôi sẽ chẳng dùng thái độ quyết liệt để đối mặt với nó. Nếu nhẫn tâm thật sự thì cớ chi phải viết ra những dòng này? Khi đứng trước những vấn đề quan trọng, tôi thường suy nghĩ rất kỹ càng trước khi quyết định. Có thể sẽ gây cho người ta cảm giác bồng bột, nhưng không bao giờ tự dưng lại làm điều đó cả. Tất cả đều có lý do riêng và nguyên tắc bất biến của mình.

 

Mong rằng, đừng một lần nữa khiêu khích giới hạn cuối cùng của tôi.

 

 

..

 

.

 

 

 

Tags:

Bệnh ơi, mau bay đi!
[info]bubble_summer

 

 

Đừng tuyệt vọng nhé,

xin hãy hy vọng,

vì con người sinh ra là để hy vọng mà. (^^)

 

 

 

Tuần này là một tuần rất vất vả đối với tôi. Dù là về mặt sinh lý hay tâm lý đều không ổn định. Trước hết là bài vở chất đống, hôm nay cách ngày thi còn khoảng 1 ngày, chật vật lắm mới ôn được kha khá, cảm thấy mệt mỏi và ngán ngẩm hết sức. Thứ hai là “bạn cũ” lại ghé thăm, ói mửa, biếng ăn khiến thời gian trở thành một một vũ khí tàn độc đang hành hạ từng giây từng phút. Thứ ba là “bệnh tương tư”, nhưng bệnh này chỉ thời kì đầu, không quá nặng (>”<) nên cũng không đến nỗi nặng nề.

 

Có lẽ ở mỗi con người đều có một khoảng lặng riêng, đều có một “bí mật” nào đó mà không thể cho bất cứ ai chạm tới. Đôi khi muốn làm một việc gì đó thì phải cần có sự dũng cảm, và tự dưng cảm thấy bản thân rất thiểu điều này. Nếu một ngày nào đó sở hữu thứ đó, có lẽ tôi sẽ không ngần ngại đi theo đuổi những thứ mình muốn, không quan tâm đến thân phận, giới tính hay một trở ngại nào khác, chỉ đơn giản vì bản thân muốn và nhận định thứ đó chính là <hạnh phúc>. Hoặc có lẽ, tôi sẽ làm những việc điên rồ mà bình thường không bao giờ nghĩ đến. Mấy ngày bệnh này, tự dưng tôi thấy yêu mẹ ghê gớm, yêu hơn bất cứ thứ gì và bất cứ ai trên đời này, tự nhiên cảm thấy cô đơn, chả biết nữa…cảm xúc rất rối~

 

 

Mong mau khỏi bệnh và nhanh nhanh phấn đấu đến mục tiêu cuộc đời.

 

Tags:

Trĩu nặng
[info]bubble_summer

Tâm trạng hôm nay tự nhiên trĩu xuống, có lẽ vì thế mà bầu trời cũng âm u theo chăng?! Chả biết nữa, dường như luyến tiếc điều gì, cũng dường như lo lắng điều gì, một cái gì đó mơ hồ nhưng mãnh liệt len lỏi trong tim. Như vẫn thường nói, tôi vốn là một đứa hay nghĩ ngợi, đa cảm và vui buồn thất thường. Tôi vẫn rất hay quan tâm cảm nhận của người khác về bản thân và đối với tôi, cái nào không hoàn mỹ rất dễ khiến tôi hụt hẫng. Trong tình bạn cũng vậy, tôi không cho phép người bạn của mình có sự ngờ vực và không thẳng thắn. Đối với tôi, như vậy đã là không hoàn mỹ rồi. Tôi thà vứt bỏ nó còn hơn giữ cái không hoàn mỹ bên cạnh. Tôi muốn ở bên một người bạn tin tưởng và hiểu tôi thật sự. Đôi khi tôi cũng nghi ngờ, tại sao bản thân có thể nửa vời, không rõ ràng đến vậy?! Tôi muốn một cuộc sống đơn giản vậy mà chính tôi đã phức tạp hóa nó lên, tôi muốn có được thứ đó nhưng lại không chịu nỗ lực, tôi bốc đồng và hấp tấp. Đôi khi tôi cảm thấy, con người tôi tràn ngập mâu thuẫn. Tại sao sự vô tâm và nồng nhiệt có thể ở cùng một con người? Tại sao sự nhẫn tâm và nỗi đa cảm có thể hòa quyện đến nỗi như vậy? Tại sao lại có một người mơ hồ đến mức đến xác định tình cảm của bản thân cũng không làm được. Để thời gian quyết định ưh? Tôi e rằng thời gian sẽ làm mọi chuyện càng mơ hồ hơn thôi.

 

 

Đôi lúc tôi thật sự muốn điên, nếu điên được hoặc mất trí nhớ như bao bộ phim truyền hình khác thì tốt. Nhưng tôi không hiểu mình buồn vì cái gì? Tôi còn bạn bè, còn gia đình, bản thân cũng không có mất mát gì. Nhưng tại sao…tôi vẫn buồn?!

 

 

Tôi sẽ chờ…chờ đến một ngày tôi hiểu lý do đó là gì? Và lúc đó tôi mới chín chắn thật sự.

 

 

Tự dưng thấy nhớ Kirin. Một người bạn trên mạng, lại có thể mang đến cho tôi sự nhẹ nhõm và tin tưởng. Tôi nghĩ nếu Kirin có mặt lúc này, con bé sẽ cho tôi những lời khuyên rất hữu ích. Nhớ nó kinh khủng! Kirin…Kirin…Kirin…ss nhớ em quá!

 

 

Nice day~

 

 

 
Tags: ,

Hoa phượng
[info]bubble_summer



Hoa phượng nở rồi, nhuộm đỏ cả một góc sân trường. Mỗi lần thấy hoa phượng, không hiểu sao trong tôi lại trỗi dậy những cảm xúc rất lạ. Có lẽ nó gắn liến với một mảnh ký ức của cấp II. Trong ký ức của tôi, hoa phượng vừa đẹp lại vừa buồn. Chả biết nữa, có lẽ tôi có “máu lãng mạn” chăng. Nhưng tôi cảm thấy, hoa phượng nếu kết hợp với mưa mới là một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ nhất. Mùa hoa phượng nở là mùa hạ, mà mưa mùa hạ thường là những cơn mưa rào lất phất, không đủ làm dịu bớt sự nóng bức của tiết trời vào hạ. Nhưng những cánh hoa phượng màu đỏ tắm mình trong những cơn mưa như thế, tôi lại thấy nó mang một vẻ đẹp rất riêng biệt. Rất dịu dàng, rất đẹp, khoảnh khắc đó đẹp đến nỗi có thể theo con người ta đến tận cuối đời. Nhưng chỉ là khoảnh khắc, không thể là mãi mãi. Hoa phượng mỗi năm đều nở nhưng đối với tôi, hoa phượng năm lớp 9 là ấn tượng nhất.

 

Năm nay lại là cuối cấp, hoa phượng lại nở. Hoa phượng lần này lại là hoa phượng của nắng, không phải là hoa phượng của mưa nữa. Nhưng nó cũng rất đẹp, giọt nắng nhảy nhót trên những tán lá, gam vàng hòa với gam đỏ như đốt cháy cả một góc trường, là một vẻ đẹp rực rỡ, kiêu sa, khác với vẻ đẹp u buồn, dịu dàng khi đó. Năm nay sẽ lại là những cảm xúc gì đây? Ba năm, như một cơn mộng. Và cơn mộng đã đến lúc kết thúc rồi… Những ngây dại, vô tư, những tiếng cười đùa, tất cả sẽ được cất cẩn thận vào một ngăn của trái tim. Để khi nào rảnh rỗi, ta lại lôi nó ra để “nhấm nháp”, để tiếp theo nghị lực cho ta sống.

 

 

Cuối cùng chốt lại một câu, tôi…đã già rồi!

 

 

Tags:

Vô đề (1)
[info]bubble_summer


(Dạo này thèm chúng quá *nhỏ dãi*)



Hôm nay đúng là một ngày vật vã. Từ sáng sớm đã đau bụng, nằm cứng trên giường chả làm được gì. Vừa mới đơ đỡ được một chút thì cúp điện. Có cảm tưởng sắp thành món thịt heo hầm tới nơi rồi (=.=”) Chật vật cả nửa ngày trời, bây giờ mới có thời gian ngồi type entry.

 

Ừhm, vừa mới xem lại phim <<You’re beautiful>>, mém khóc ngoài tiệm net. Bây giờ đã hiểu tại sao mình lại yêu nhân vật Kang Shin Woo đến vậy rồi. Bởi vì Kang Shin Woo thật sự là một nhân vật đáng để trân trọng, đáng để yêu quý. Có lẽ hình ảnh anh ấy đứng sững trong biển người mênh mông sẽ còn theo mình mãi, đôi mắt ngấn nước và ngỡ ngàng ấy, cả hành động muốn với tay đuổi theo nhưng cuối cùng khựng lại, cả câu nói, “Chỉ một chút, chỉ còn một chút nữa là em đã thấy được anh rồi!”. Chỉ một câu nói mà đã khiến hàng ngàn người rơi lệ. Tại sao anh lại khựng lại? Anh đang e dè? Tại sao không đuổi theo hả Shin Woo? Có lẽ anh đuổi theo thì sẽ không khiến nhiều người day dứt đến thế.

 

Haizz, mỗi lần nói về Shin Woo lại thấy bức xúc. Tạm gác lại mọi cảm xúc cái đã, nếu tiếp tục nghĩ hẳn sẽ buồn đến nửa ngày còn lại mất.

 

 

 

Shin Woo, anh sẽ tìm được hoa hướng dương của mình mà. :)

 
Tags:

For Yuyu
[info]bubble_summer





Tôi viết entry này là để cảm ơn một người bạn. Trong lúc tôi đau buồn nhất, tuyệt vọng nhất, người bạn ấy đã ở bên an ủi, chia sẻ với tôi. Lúc tôi khóc nấc từng tiếng, người bạn ấy đã nhẹ nhàng vuốt đầu tôi, xoa dịu nỗi đau như dỗ dành một đứa trẻ nhõng nhẽo.

 

 

Thật ra, lúc ấy tôi đã suy sụp hoàn toàn rồi, tôi chỉ còn muốn bám víu vào một người nào đó. Người đầu tiên tôi nghĩ đến, không phải cha mẹ, không phải ai khác mà chính là nó. Lúc trước, tôi vẫn cảm thấy nó không đủ tế nhị, nhạy cảm, hơi vô tâm và kín đáo. Nhưng sự thật chứng minh, tôi đã bị sự nhạy cảm quá mức của ai đó tổn thương và được xoa dịu bởi sự kín đáo và bình yên của nó. Nó không hẳn là một người bạn tuyệt vời nhưng chắc chắn là một người bạn đáng tin cậy.

 

Ngay từ đầu, có lẽ lý do khiến tôi tiếp cận Yuyu chỉ là sự tò mò đơn thuần. Chỉ bởi vì tôi tò mò, đằng sau vẻ ngoài nhút nhát, trầm lặng ấy sẽ là một con người như thế nào? Nhưng quả nhiên không làm tôi thất vọng, Yuyu quả là một người bạn rất thú vị. Chúng tôi tìm được những nét tương đồng và những thời khắc vui vẻ. Thật kỳ lạ, lúc tôi khóc và buồn nhất vẫn luôn có Yuyu ở bên. Mặc dù khóc đối với tôi mà nói là một việc vô cùng mất mặt, nhưng tôi lại tình nguyện để Yuyu trông thấy bộ dạng mất mặt ấy. Bởi vì tôi biết, Yuyu sẽ không như Koko hỏi han nhiều điều, chỉ lẳng lặng vỗ về và đưa khăn giấy.

 

Sắp tốt nghiệp rồi, có lẽ mỗi người sẽ bận bịu việc riêng của mình, không còn là những cô học sinh cấp III vô tư và nghịch ngợm nữa. Con người mà, hẳn sẽ có ngày trưởng thành thôi. Tôi cũng hiểu người song hành đi đến cuối đời với Yuyu không phải là tôi nên tôi càng hy vọng, người bạn đời mà Yuyu chọn sẽ là người thật sự xứng đáng với người bạn mà tôi quý trọng như thế này.

 

 

Có lẽ không thể bảo đảm tình bạn này sẽ là vĩnh hằng, nhưng…nó mãi là người bạn tôi quý trọng.

 

 


For Kang Shin Woo - nắng ấm của em
[info]bubble_summer
(Kang Shin Woo trong entry này chính là nhân vật trong phim <<you're beautiful>>)



Kang Shin Woo, hôm nay em lại nghĩ đến anh. Như em đã từng nói, đối với em, anh vẫn luôn là những gì ấm áp nhất. Bởi vậy…thứ phù hợp nhất với anh-chỉ có thể là nắng.

 

Cử chỉ của anh, nụ cười của anh, tình yêu của anh đều ấm áp như nắng. Không phải nắng mùa hè nồng nhiệt, cháy bỏng. Không phải nắng lúc mờ lúc tỏ của những buổi trời âm u. Cái nắng đó…rất ấm, cái nắng dịu của tiết trời mùa thu. Màu vàng của nắng…thật sự rất hợp với anh.

 

Em đã hàng ngàn lần nghĩ rằng…nếu thực sự có một Kang Shin Woo như thế trên đời thì em sẽ làm Go Mi Nyu của anh. Có tình yêu nào lại không ích kỷ? Nhưng tình yêu của anh chính là cao thượng như thế, chỉ cho mà không hề nhận. Một cậu trai có nụ cười duyên như thế, cái răng khểnh lúc nào cũng thập thò sau làn môi căng mọng. Một cậu trai lạnh nhạt chỉ ấm áp với mỗi người mình yêu. Một cậu trai chu đáo, biết hy sinh và biết cảm thông. Con người như vậy không đáng để có được tình yêu sao? Thế nhưng, vì sao cậu trai ấy vẫn mãi mãi là kẻ cô đơn.

 

Bài hát “Kẻ ngốc” phải chăng đang nói đến anh? Thực sự trong lòng anh rất muốn kể cho cô ấy nghe câu chuyện về một chàng khờ vẫn mãi dõi theo một cô gái, anh càng muốn nói với cô ấy, nói với người đứng trước tấm gương. “Cô gái của tôi chính là ở đây! Người anh vẫn luôn dõi nhìn…chính là ở đây!” Lúc ấy, em lại ghét Tae Kyung hơn bao giờ hết! Tại sao cứ phải xen vào phá hoại mọi thứ?! Tại sao người Mi Nyu chọn nhất định phải là Tae Kyung kiêu ngạo chứ không phải Shin Woo hiền hòa?! Mi Nyu đã khước từ trái tim ấm áp của Shin Woo, chọn bảo vệ trái tim cô đơn vì bị mẹ vứt bỏ của Tae Kyung. Nhưng, nếu trái tim Shin Woo cũng cô đơn thì sao? Ai sẽ đi bảo vệ nó đây? Dù anh là tia nắng ấm áp nhưng ai dám bảo đảm nắng sẽ không cảm thấy cô đơn, nắng sẽ không cảm thấy mệt mỏi vì phải sưởi ấm cho nhân gian lâu như vậy. Ai bảo người đến trước sẽ có được hạnh phúc? Kang Shin Woo đã âm thầm bảo vệ cô ấy lâu như vậy. Nhưng, cái mà Mi Nyu có thể cho…chỉ có thể là tổn thương!

 

 

Shin Woo của em, rất dịu dàng và ấm áp.

Mong rằng anh sẽ không là nắng của người khác nữa…

 

Bởi vì…anh sẽ tìm được nắng của anh.


Vô đề
[info]bubble_summer




Hôm nay trời cũng nắng gắt. Sau 3 ngày thi vật vã, tôi đã sức cùng lực kiệt và ngồi trên máy vi tính để type trang viết này. Hôm qua tôi đã có một giấc mơ khá lạ. Tôi mơ thấy mình đi tìm kiếm một lối thoát trong một dãy cầu thang tiếp nối và vô tận. Để tôi nhớ lại xem nào, cầu thang đó khá là tối và tốc độ chạy của tôi lúc đó rất nhanh, cứ như đang sợ một điều gì vậy. Tôi cứ chạy mãi đến tầng cuối cùng, rút cục cũng trông thấy bóng người, là hai người đang dựa vào nhau chuyện trò gì đó. Tôi liền chạy đến hỏi đường ra, một trong hai người có gương mặt rất xinh. Vì lẽ đó, tôi đã gọi lộn người đó là “chị”. Sau cùng mới vỡ lẽ ra, người đó là con trai. Tôi về đến lớp liền kể cho Koko nghe chuyện này, nó cười ngặt nghẽo khiến tôi đỏ lựng cả mặt.

 

 

Có lẽ lâu lâu có những giấc mơ như vậy cũng thú vị lắm. Cũng đã lâu rồi, tôi không có cảm giác bình yên như thế, dạo này nhiều chuyện dồn dập xảy ra khiến tôi nghẹt thở và không cách nào chấn chỉnh lại tâm trạng. Nào, bây giờ thì hít thở sâu và tiếp tục phấn đấu nào!


:">

 

 

Tags:

For rainy day
[info]bubble_summer



Tôi viết entry này vào một ngày mưa tầm tã. Những giọt nước mắt ông trời từ những đám mây xám u buồn ảm đạm hối hả lao nhanh xuống mặt đất tạo thành những tiếng động tí tách vắng lặng. Hôm nay tôi nghỉ học, dĩ nhiên tôi không cúp học. Bệnh tật cứ đeo đuổi triền miên từ khi tôi bước vào cấp III. Dạo trước thì thường hay bị sốt, còn nay thì tiêu hóa không tốt. Ăn đồ nhiều dầu mỡ tí xíu là đau bụng, nôn mửa ngay. Âu cũng là số phận, số mình không có lộc ăn mà… *thở dài*

 

Việc tôi muốn làm nhất lúc này là ngả người xuống chiếc giường quen thuộc, cầm ly ca cao nóng trên tay và thư thả với một cuốn sách hay và nhẹ nhàng hoặc một bộ phim hài tình cảm. Mưa như vậy… khiến tôi nhớ đến Zin. Vào một buổi chiều mưa như thế, tôi với nó cùng dầm mưa từ Siêu thị Coop Mart về, cả hai ướt như chuột lột từ trên xuống dưới nhưng trên môi vẫn chưa từng tắt nụ cười. Tôi cũng nhớ đến Bò, lúc cả hai cùng ngồi trên băng ghế đá của trường đăm chiêu ngắm mưa rơi. Chả ai nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh nhau hướng về màn mưa dày đặc trước mắt. Tôi cũng nhớ đến Kirin và Pum, mỗi lần chúng tôi gặp nhau đều là vào một buổi chiều âm u mây xám thế này. Nhớ đến Heo, cả hai ngồi trong hàng quán của mẹ nó, hàn huyên với nhau mọi chuyện dưới tán lều bạt đầy nước mưa.

 

 

Mưa gắn liền với nhiều kỷ niệm thế này… hỏi sao lại không yêu? Nhưng không hiểu sao lại không thể vui nổi, mưa luôn mang cho người ta cảm giác ẩm thấp, buồn buồn.

 

 

Nhưng tôi lại thích một buổi sáng mưa tầm tã như thế… có lẽ vì được ngủ ngon chăng!

 

 

 

Mưa dai dẳng…


You are viewing [info]bubble_summer's journal